Go Back   Thai Nguyen Rock Club > Only Rock > Rock thế giới

Shoutbox
Loading...

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Old 07-26-2005, 11:16 PM
deep_blue's Avatar
deep_blue deep_blue is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: The Hell.
Bài gởi: 312
Send a message via Yahoo to deep_blue
The Beatles-Ban nhạc của thế kỷ 20.

Cách đây hơn hai thập kỷ, nhân loại đã chứng kiến một hiên tượng âm nhạc đã trở thành một thứ hội chứng có tên gọi: hội chứng cuồng Beatles(Beatlemania). Hội chứng này từ nước Anh lan nhanh sang hầu khắp nước Âu, Mỹ,úc…nó đã làm điên đầu bao chàng trai cô gái, mang lại cho họ nhưng giây phút thăng hoa, khóc cười như hoá dại. Và tên tuổi của bốn chàng trai vàng làm nên ban nhạc huyền thoại này còn “còn nổi danh hơn cả chúa Giêsu”, như lời của John Lennon, nhạc sĩ-ca sĩ, người luôn là linh hồn của nhóm. Có thể John đã quá kiêu ngạo để nói ra miệng những lời này. Nhưng vào lúc ấy tất cả là sự thật.
Trong một xã hội tự do cạnh tranh như xã hội Tây phương, những sự nổi danh thường chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn ngủi, như câu cách ngôn khôi hài quen thuộc: mỗi người Mỹ chỉ nổi danh mười lăm phút. Ây vậy mà Beatles đã ngự trị trên đỉnh cao trong ngót nghét một thập kỷ, Đó là một đIều phi thường mà chưa một ban nhạc nào trong thế kỷ này đạt được. Nhưng phi thường hơn là cùng với năm tháng, nhưng tác phẩm của Beatles đã chứng minh khả năng trường tồn của mình như những kiệt tác thứ thiệt bất chấp thời gian. Để bây giờ, hơn hai mười năm sau ngày tan vỡ của ban nhạc và hơn mười sau năm sau cái chết của con chim đầu đàn John Lennon, những giai điệu của Beatles đàng tiếp tục sống cuộc sống của chúng trong khắp các hang cùng ngõ hẻm của hành tinh. Chứng cuồng Beatles đã qua cơn cấp tính nhưng đã trở thành mãn tính, đang giày vò trái tim bao thế hệ trẻ đến sau. Trong số đó, có cả những bạn trẻ yêu âm nhạc ở đất nước chúng ta.
Vì sao âm nhạc của Beatles lại có ma lực đối với tuổi trẻ như vậy?
Là một người ngoại đạo, tôi không thể cắt nghiã điều trên bằng lí luận của âm nhạc. Tôi chỉ có thể đi tìm lời giải thích từ sự suy ngẫm của bản thân, trên góc độ của một người nghe tự đối thoại với trái tim mình. Có triết gia nào đó đã khẳng định:nhịp điệu âm nhạc phản ánh hình thái của một xã hội. Cha ông ta xưa cũng coi âm nhạc là một trong những cái gốc của muôn sự ở đời.ở mỗi xã hội, mỗi vùng đất, mỗi thời đại đều có nền âm nhạc của riêng mình. Nhưng với những con người ở một hoàn cảnh khác, hình thái âm nhạc ấy có thể thành ra xa lạ, thậm chí không thể chấp nhận. Vì vậy, mọi sự khinh thị, thậm chí nhổ toẹt vào những thành tựu tinh thần của người khác một cách đơn giản và vô trách nhiệm đều là biểu hiện của thói tự mãn, kém hiểu biết và thiếu thân trọng. Đã có những người náo đó trong chúng ta đối xử bất công với nhạc pop phương Tây nói chung và nhạc Rock nói riêng. Bất chấp tất cả những lời cảnh cáo và giáo huấn già nua, bên cạnh nên âm nhạc dân tộc, nhạc pop, nhạc rock đang dần dà giành được chỗ đứng xứng đáng trong tráI tim nhiều bạn trẻ chúng ta. Và đó là một tín hiệu đáng mừng, một tiến trình có tính logic.
Sự thật, ở những xã hội phát triển, con người được giải phóng cao độ, được sống trọn vẹn với chính mình. Những thế gíới riêng tư, những khát vọng thầm kín được bộc lộ không cần giấu diếm. Con người tiến gần đến chính mình, đến chân lý. Nhạc pop, với tất cả sự cởi mở của nó, đã cất lên tiếng nói chân thực vô hạn của lòng người. Đấy là những tâm tình bình dị của thường ngày, những lời cửa miệng được chấp cánh bơi âm nhạc. Những ca sĩ nhạc pop tàI năng nhất, mà tiêu biểu là Beatles, đã xoá hết mọi ngăn cách giữa người hát và người nghe, giữa người nghe với nhau. Nói cách khác, bằng tất cả giai đIệu và tiết tấu, bằng giọng ca và phong thái biểu diễn…họ trở thành người bạn tâm tình, người nói hộ cho nhưng tiếng lòng thầm kín của một thế hệ tuổi trẻ.
Không , nhạc pop, nhạc rock không chỉ có tiết tấu, không chỉ có những âm thanh náo loạn, những hí trường nhạc rock, không phải chỉ là nơi cho đám trẻ tụ tập để phá phách và xả láng hết sức trẻ của mình như có người vẫn nghĩ. Nhưng điều ấy là có thật, nhưng không phải là điều chính yếu. Xin hãy lẵng nghe, ngay trong tĩnh lặng, những giai điệu Beatles, thậm chí những giai điệu được diễn tấu không lời. Ban sẽ thấy ngay chúng đẹp đến thế nào. Yesterday, Let It be, Help, I Want to Hold Your Hand, Hey Jude, a Hard Day’s Night…và hàng chục hàng chục ca khúc khác mà giai điệu được cất lên từ những tráI tim cuồng nhiệt sống, cuồng nhiệt yêu, thanh thoát và trong suốt, và hồn nhiên, hết sức hồn nhiên như thể tiếng hót của loài chim. Có lẽ những nét đẹp và hồn nhiên của giai đIệu, sâu sắc và giải dị về lời là biểu hiện ưu việt nhất của Beatles. ở đây có đủ sự hội tụ cần thiết làm nên những kiệt tác trong nghệ thuật: sự chín muồi của hoàn cảnh, của tinh thần thế hệ và sự gặp gỡ với những thiên tài cá nhân… đấy là những trái đào tiên trong vườn Tây vương mẫu chỉ chín sau những biến thiên đằng đẵng của lịch sử. Bạn hãy cứ nghe đi, một lần,hai lần, ba lần…và rồi xem những đIều tôi vừa nói ở trên có đúng hay không.
Chính vì thế, đã có rất nhiều những cuốn sách viết về Beatles và âm nhạc của Beatles. Tuy nhiên, ở ta, dễ thường đây mới là lần đầu tiên chúng ta làm việc ấy, (nếu không kể tập “152 ca khúc để đời của tứ quái Beatles” in từ trước năm1975 ở miền Nam). Lần này, sau phần nghiên cứu công phu, với ngững tư liệu khá phong phú, kết quả của nhiều năm say mê sưu tầm của tác giả Cao Xuân Thành, nhà xuất bản còn chọn in 100 ca khúc tiêu biểu của Beatles-những ca khúc mà chỉ nghe tên thôi, có lẽ những “con bệnh của Beatlemania” đã phải kêu lên. Bởi vậy, tôi thấy cần phải mạo muội thay mặt các bạn để nói lời cảm ơn chân thành tác giả và nhà xuất bản về món quà quý giá mà chúng ta đang có trong tay.
Để kết thúc bài giới thiệu chưa giới thiệu được gì này, xin được bày tỏ lòng yêu mến và ngưỡng mộ của mình với Beatles và âm nhạc của Beatles bằng thứ ngôn ngữ nghề nghiệp của chính mình, thứ ngôn ngữ có lẽ gần gũi nhất với âm nhạc-bài thơ nhở tưởng niệm John Lennon nhân kỷ niệm mười năm ngày naats của chàng nhạc sĩ, ca sĩ thiên tài và cũng là ngọn cờ của Beatles huyền thoại.
Khúc tưởng niệm muộng màng dành cho John Lennon
Trên đời này không ai yêu cũng khổ
Được quá nhiều người yêu chắc đã sướng gì hơn
anh đã chết vì viên đạn người hâm mộ
mười năm rồi thế giới vắng Lennon

Mười năm rồi thế giới vắng Beatles
đôi mắt nâu, cặp kính tròn lạc mốt
con trai anh có thể rất giống cha
nhưng đời này Lennon chỉ có một

để hôm nay khi giật mình tỉnh giấc
chứng cuồng Beatles chừng đã ngấm sang tôi
không có trống thì gõ bàn làm trống
tiếng vỗ tay thay cho tiễng Anh bồi

thế cũng đủ thành ban nhạc Rock
để gào thi cùng chiếc cassette loa rè
hát vang lên giai đIệu mình yêu thích
imagine và Let it be….

Anh xé toang những chiếc vỏ ngôn từ
Tình yêu hiện nguyên hình thành âm nhạc
Thừa sinh lực thì gửi vàl tiếng hát
Cả địa cầu nhảy múa với Lennon
Sống vì yêu và chết cũng vì yêu
Nốt nhạc cuối cùng vang lên thành tiếng súng
Cây cầu nối hai đầu chết sống
Lennon về trên những phím guitar.

(Đây là lời giới thiệu về The Beatles của 1 thành viên bên viêt-guitar)

I-Thành viên của Tứ quái Beatles:
1. John Winston Lennon(1940-1980):
-Rhythm guitar. Cao 1m80. Mắt nâu, tóc nâu. Thích nhạc jazz hiện đạI, ban nhạc The Shirells và ca sĩ Bod Dylan.
2. Paul McCartney(1942- ):
- Bass guitar. Cao 1m80. Mắt nâu, tóc nâu sẫm. Thích tất cả các thể loạI nhạc trừ Jazz cổ đIển. Rất thích nghe các đĩa nhạc của Little Richard và nữ ca sỹ Divah Washington.
3. George Harrison(1943- ):
-Lead guitar. Cao 1m80. Mắt mầu hạt dẻ, tóc mầu nâu sẫm. Thích giọng của nữ ca sỹ Everthy Kitt và cách chơI guitar của Segovia và Chet Alkinse.
4. Ringo Starr(1940- ): ChơI trống. Cao 1m73. Mắt xanh, tóc nâu xám. Thích ca sỹ Mỹ Ray Charle và các ca sỹ da đen.
Chương I
Thời niên thiếu
Ringo starr
Ringo Starr tên thật là Richard Starkey, sinh ngày 7/7/1940 trong một gia đình rất nghèo, thuộc quận The Dingle, đường Admiral Grove, nhà số 10, thành phố Liverool. Anh là người lớn tuổi nhất trong bốn thành viên của ban nhạc. Cởu bé Richard sinh ra trong một ca đẻ khó và ngươì ta phảI dùng kẹp để lôI cậu ra. Bố là ông Tichard Henry Parkin Starkey và mẹ là bà Elisie Gleave.
Khi được ba tuổi, bố mẹ Richard bỏ nhau và cậu ở lạI sống với mẹ. Quãng đời niên thiếu gắn liền với bệnh tất và sự ốm yếu, chú bé Richard đã phảI trảI qua sáu ca mổ liền và đã có lúc phảI nằm viện cả năm trời. Sau những cơn hiểm nghèo đó cậu lạI mắc thêm chứng viêm phổi và một vàI căn bệnh khác nữa.
“nhà chúng tôI không có cả nhà vệ sinh hay nhà tắm nữa”-Richard nhớ lại.
Mặc dù vậy, tự bản thân Richard đã coi mình được trảI qua thời niên thiếu một cách may mắn. cậu không sao nhớ nổi tên các thầy cô giáo đã dạy cậu ở trường nhưng cậu lạI nhớ rất rõ tên từng y tá đã chăm sóc cậu trong bệnh viện.
Lớn lên, khi đã có được đôI chút sức lực, Richard thử làm nghề đưa thư, bán báo trên tàu thuỷ rồi làm thợ lắp ráp và cả nghề mộc nữa. Cuối cùng thì chú bé đã dẹp bỏ tất cả những nghề đó khi người cha dượng sắm cho cậu bộ trống với giá 10 bảng Anh. Và trong trào lưu nhạc skiff đang rất thình hành cuối những năm 50, Richard sáng lập ban nhạc của cậu và thế là ở tuổi 20 cậu đã gĩu bỏ mọi chuyện học hành.
Richard cùng ban nhạc của anh công diễn ở nhiều nơI, với nhiều ca sĩ khác nhau, kể cả với Tony Sheridan, một ca sĩ đang rất được hâm mộ thời đó. Tony thậm chí còn cấp cho Richard nhà, xe hơI và 30 bảng Annh, tiền tiêu vặt hành tuần để Richard ở lạI Hamburg phụ trách bộ trống trong dàn nhạc đêm cho Tony biểu diễn.
Trước lúc ra nhập với John, Paul và George để tạo thành bộ bốn Beatles lừng danh, Richard đã là một tay trống có hạng của Liverpool. Bạn bè đã tặng cho anh cáI tên Ringo là do Richard rất thích đeo nhẫn (Ring trong tiễng Anh là nhẫn).
John Lennon
Tên tuổi đầy đủ là John Winston Lennon. Anh là người nhiều tuổi thứ hai sau , sau Richard Starkey, trong số các thành viên Beatles. Ông nội của anh từng là một ca sĩ chuyên nghiệp kiếm sống ở Mỹ. Bố của John sinh trưởng ở Waisenhaus, ông ta chơI khá tốt đàn Bangjo và thường hát rong trên các con thuyền. Ông cũng đã từng thu được những thành công rực rỡ trong âm nhạc, ví dụ như với bàI Begin the Beguine.
Trong một gia đình có ít nhiều duyên nợ âm nhạc như vậy, Hohn đã được di truyền cáI năng khiếu ấy. Cha của John là một người tính tình sôI động, không thích sống một cách yên tĩnh và ông thường đI chu du khắp nơI. Ông yêu cuộc đời du hành và rất hay cười. Ngày 3/12/1938 ông kết duyên với Eltern Julia Stanley. Ngay cả lúc đó, ông vẫn không muốn ràng buộc mình vào cuộc sống gia đình. Tính cách của ông đã có ảnh hưởng mạnh mẽ đễn đữa con sau này, bới cũng như cha, John Lennon luôn là người năng động, ngỗ ngược nhất trong cả bốn tràng trai. Nó cũng tác đông sâu sắc tới sự nghiệp sáng tạo âm nhạc của John sau này.
Ngày 9/10/1940, giữa một trận oanh tạc ác liệt của không quân phát xít Đức lên thành phố Liverpool, đứa con đầu tiên của ông Fred Lennon và bà Julia cất tiếng khóc trào đời tạI bệnh viện Phụ sản Liverpool. Thời kỳ đó dân Anh rất sùng báI Winston Churchill, Thủ tướng Anh. Do vậy bà Julia đã đặt tên cho đứa con đầu lòng cáI tên John Winston.
Rồi một ngày, sau những lần bố John bỏ nhà đI lâu ngày, không ai biết bố của cậu bé phiêu dạt nơI nào, bà Julia đành xin ly dị chồng vào năm 1943. John chuyển sang sống với dì Mimi(tên thật là Mary Smith) ở nhà số 251 đai lộ Menlove(Liverpool). ở đó John được dì Mimi giáo dục hết sức nghiêm khắc và dì cũng là một người phụ nữ rất đảm đang.
Tháng 1/1946, dì Mimi cho John tới học ở trường tiểu học Dovedale. ở trường, John tỏ ra là một đữa trẻ thông minh, hăng háI và không khi nào cảm thấy khó khăn trong việc hoc hành. Khi tròn 6 tuổi, John được tham gia vào dàn đồng ca của nhà thờ St.Peter. ĐIều đó khiến cậu bé hết sức sung sướng. Được bảy tuổi, cậu bắt đầu tập viết và tập vẽ. Đến tháng 1/1952 thì cậu chuyển sang học trung học ở trường Qarrybank thuộc All erton. Chính ở đây John đã được học những bàI nhạc đầu tiên.
Mẹ của John, bà Julia táI giá lần nữa. Sau mười ba năm sống ở Liverpool, giữa bà và dì Mimi xảy ra cuộc cãI cọ. John lúc sống với mẹ, lúc ở với dì và đIều đó đã ảnh hưởng ngay đến kết quả học tập của John. Cuối năm thứ 4, cậu chỉ xếp hạng C(hạng cuối cùng sau A,B). Đối với John thế là quá đạt.
Vào những năm 50, chơI guitar đối với thanh niên như một cáI mốt và John không thuộc trường hợp ngoạI lệ. Bà Julia thường tự hào về sự say mê âm nhạc của con trai bà. Bà mua cho cậu con trai cáI đàn accordeon đã cũ, giống như cáI mà trước đây cha của John đã chơi. Cậu bé đã nắm bắt rất nhanh những gì cậu nghe được trên cáI đàI và tất cả bạn bè đều phảI thừa nhận John có một năng khiếu bẩm sinh về âm nhạc.
Năm1955, sau khi rời trường Quarrybank, John cùng bốn người bạn nữa lập ra nhóm Qarrymen và John đảm nhận vị trí guitar. Nhưng cậu học trò Liverpool này chơI lai tạp giữa nhạc rock-n-roll và skiff. Họ thường chơI vào những dịp sinh nhật, lễ cưới hay trong các ngày lễ hội. John thường không hàI lòng về cách chơI của hội và thường có ý muốn tìm những thành viên mới. Anh cảm thấy Quarrmen khó mà tiến xa được.
Ngày15/6/1956 là một ngày ghi nhớ. Nhóm Quarrmen chơI ở Woolton trong một buổi lễ hội của vùng và John gặp lạI Paul McCartney- một chàng trai tuổi xấp xỉ với những thành viên của Quarrymen.
“TôI gặp anh ta trong một kỳ hội làng ở Woolton. Khi đó tôI là một anh học trò béo tốt. Lúc anh ấy tỳ tay lên vai tôI thì tôI nhận ra rằng đó là một anh chàng say rượu. Mặc dù anh ta có hội bạn riêng, chúng tôI đã trở thành bạn thân. Dì Mimi, người chăm sóc John, vẩn thường nói với tôI là anh ta thông minh hơn những gì người ta thấy bên ngoàI”-Paul đã viết lời tựa như vậy cho cuốn hồi ký In His Own Write của Lennon xuất bản những năm sau này.
Paul Mccartney
Cũng giống như John, Paul McCartney đã được thừa hưởng cáI khiếu âm nhạc từ người cha-ông Jame McCartney. Ông thích chơI dương cầm và năm 17 tuổi ông đã sáng lập ra ban nhạc Ragtime và họ thường chơI trong các cuộc khiêu vũ. Ngày18/6/1942, một ngày yên tĩnh sau cơn oanh tạc dữ dội của không quân Đức hôm trước, cậu bé Paul đã ra đời ở nhà hộ sinh Walton(Liverpool), nơI nhiều năm mẹ cậu làm y tá. Ông Jame đã khóc vì thất vọng khi nhìn thấy đứa con của mình. Ông không thể ngờ lạI sinh ra một đứa trẻ xấu xí đến như vậy. Ông làm sao có thể biết được đứa con xấu xí đó sau 20 năm sẽ trở thành thành viên Beatles dễ thương nhất đối với các thiếu nữ Anh.
Cha của Paul một thời gian dàI làm trong nghành than, ông cưới mẹ của Paul-bà Mary Patricia Motrin năm1941. Năm 1944, tức là hai năm sau khi Paul ra đời, họ lạI sinh thêm được một đứa con trai nữa và đặt tên cho nó là Michael. Cả hai anh em, Paul và Micheal đều là những học trò giỏi khi họ còn đI học. Paul có năng khiếu về mặt văn học. Cậu rất thích âm nhạc, vẽ và văn học Anh.
Năm 1955, gia đình Paul chuyển tới ở thành phố nhỏ All erton và vào thời gian này mẹ của Paul đã mắc chứng bệnh hiểm nghèo: bệnh ung thư. Cuộc phẫu thuật đã không kéo dàI được cuộc sống của bà và ngày 31/10/1956 bà Mary Patricia đã mất khi vừa 45 tuổi.
Tình cảnh mới thật là một vấn đề khó khăn với cha của Paul. Ông lúc đó đã vào tuổi 53 và với nghề nữ hộ sinh, mẹ của Paul vẫn kiếm được nhiều tiền nuôI gia đình hơn ông. Thời gian đầu, những người bạn láng giềng sang giúp đỡ họ trong công việc nội trợ. Mùa đông, hai anh em Paul và Micheal phảI tự đốt lò để sưởi và làm việc gia đình trong khi cha của họ thì chuẩn bị bữa ăn.
Sau khi tốt nghiệp phổ thông cơ sở, Paul nhập học ở một học viện. Sau cáI chết của mẹ, Paul mới phát hiện ra một đIều là cậu rất yêu âm nhạc. Ngay từ ngày còn nhỏ, Paul đã tỏ rõ năng khiếu qua các giờ học dương cầm dưới sự hưỡng dẫn của bố. Paul cũng tham gia dàn đồng ca trong nhà thờ và ở nhà tập trống theo Evergreen. Cậu có một thói quen: chèo lên giường chụp cặp tai nghe lên đầu và nghe các bàI hát mới nhất của ban nhạc skiff và rock-and-roll. Thời gian đó có nhiều ca sĩ nổi tiếng, có cả từ Mỹ tới biểu diễn ở Liverpool và Paul luôn có mặt ở các buổi biểu diễn đó, kể từ Elvis Presley, cho đến buổi biểu diễn của Little Richard, rồi Eric Delancy, Lonnie Donegan v.v… Sau khi xem những buổi biểu diễn đó, trở về nhà Paul thường nhớ lạI và chơI các bản nhạc đó trên cây guitar của mình một cách miệt maì và hứng thú.
Một đIều chắc chắn là Paul có nhiều kinh nghiệm về âm nhạc và hiểu biết về văn học hơn ba thành viên khác của Beatles sau này. và trước hết Paul phảI cám ơn người cha của anh về những gì anh có.
Sau ngày quen biết với John Lennon ở Woolton, John rất muốn Paul tham gia Quarrymen của anh và Paul nhận lời. Kể từ đó họ hằng bên nhau, John tự xắp xếp lạI những ý định của mình và viết thành lời bàI hát. Paul cũng tự sáng tác một số bàI hát và có kỹ thuật chơI guitar tốt hơn nên anh cũng dạy thêm cho John các hợp âm guitar. Bởi Paul thuận tay tráI nên nhứng đIều được Paul chỉ cho vào ban ngày thì John phảI tập lạI trước một tấm gương lớn vào buổi tối để chỉnh cho đúng vị trí các ngón tay giữ hợp âm như Paul. Ngay trong năm đầu kết bạn họ đã soạn được cả trăm bàI hát( đIển hình như bàI Love me do) và cứ mỗi lần soạn được ca khúc mới, họ lạI hãnh diện viết lên góc cao của bản nhạc dòng chữ “Một tác phẩm nữa của John Lennon và Paul McCartney”.
Với sự phối hợp của John và Paul, Quarrymen đã thu được nhiều thắng lợi. Đó là lúc John chuyển tiếp lên học trường đạI học nghệ thuật vào năm 1057. TạI đây John đã quen biết Cynthia Powell, người vợ tương lai của anh.
George harrison
George là thành viên em út của hội. Anh sinh ngày 25/2/1943 trong một gia đình nền nếp. George lớn lên cùng với anh trai và chị gáI trong mối quan hệ gắn bó. Cuộc sống gia đình George khá thuận lợi và không có mâu thuẫn. Cha của George, ông Harold Hargreaves Harrison cưới vợ năm 1930. Vợ của ông, tức là mẹ của George, là bà Louise French, nhân viên bán rau quả. Năm 1949, gia đình họ chuyển đến Liverpool, ở tạI khu ngoạI ô Spike, đường Upton Green, nhà số 25. George là cậu bé dễ xúc cảm, mỗi lần có đIều gì tức giận đôI tai cậu lạI vểnh ra. Mẹ cậu cho rằng cậu con út của bà thông minh, tự chủ và khá bướng. George học tiểu học cùng với John nhưng hồi đó họ không hề biết nhau.
George Harrison là người duy nhất trong Beatles được trảI qua những năm tháng thiếu niên có đủ bố mẹ và trong hoàn cảnh thuận lợi về kinh tế cũng như các mặt khác. Bốn anh chị em được cấp đầy đủ và riêng George thì được bố mẹ mua cho một cây guitar với giá 2,5 bảng. Bà mẹ khuyết khích cậu út tập chơI và bản thân bà là người có nhiều năng khiếu về âm nhạc và sân khấu. George cùng với anh cả, Pete lập ra nhóm nhạc bốn người lấy tên là Rebels. Trong hội, George tự đảm nhận vị trí solo guitar. Cùng với Rebels, anh biểu diễn thành công buổi đầu tiên trước công chúng và mỗi người được thưởng công 10 bảng.
Mùa xuân 1958, George tới dự buổi biểu diễn của Quarrymen do John và Paul đứng đầu. Sau buổi diễn, George đã tự trình diễn cho họ một bản nhạc không lời quen thuộc thời ấy, bản Rauchy, và thế là John và Paul liền mời George vào Quarrymen. Được giáo dục đầy đủ nên tuy còn rất trẻ nhưng George đã có một hiểu biết rất căn bản và sâu sắc về âm nhạc. ĐIều đó khiến John như được chắp thêm cánh và anh hài lòng nói: “Giờ chúng ta đã là bộ ba có cùng một suy nghĩ”.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #2  
Old 07-26-2005, 11:28 PM
deep_blue's Avatar
deep_blue deep_blue is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: The Hell.
Bài gởi: 312
Send a message via Yahoo to deep_blue
II-Những năm đầu thành lập:
The beatles-1959
Vào một ngày, nhóm Quarrymen nhận giấy mời tới Manchester tham gia buổi ghi nhận nhứng tàI năng trẻ của hãng viễn thông Anh quốc. Ngay trên đường tới Manchester, nhóm ba người đã quyết định đổi tên nhóm thành Johny and the Moondogs. John đã thuyết phục được một người bạn cùng học cũ là Stuart Sutchiff mua một chiếc guitar bass và học chơi. Sutchiff gia nhập ban nhạc và trong những tháng đầu, cậu lính mới Stuart tôt hơn là quay lưng về phía khán giả mà chơI bass guitar khi nhóm biểu diễn.
Ban nhạc lạI tiếp tục đổi sang những cáI tên khác: The Rainbows rồi The Silver Beatles. Bên cạnh ba cây guitar John, Paul và George và cây bass guitar do Stuart đảm nhiệm, nhóm mời thêm John Hutch làm tay trống cho ban nhạc và họ đã có những buổi biểu diễn rất thành công. Sau đó nhóm nhận được một hợp đồng biểu diễn hai tuần ở Xcốtlen. TạI đó The Silver Beatles thực sự đã gây được ảnh hưởng lớn.
Kết thúc hợp đồng trở về Liverpool, nhóm nhạc biểu diễn nay đây mai đó. Thù lao hàng đêm họ nhận được là 15 bảng.
The beatles-1960:
Allan William, ông bầu của nhóm West in dischen inseln, có một hợp đồng biểu diễn ở Hamburg. Ông đã ghé thăm câu lạc bộ Beat Locale và Kaiserkeller và nghe nột nhóm nhạc người đức biểu diễn. “Thật là buồn tẻ! Không ai thèm nghe và tôI đã nghẽ đến The Silver Beatles”, Williams phát biểu cảm. Tưởng sau khi xem buổi diễn. Trước đó, một lần John, Paul và George đã biểu diễn thay cho ban nhạc của ông trong một đêm biểu diễn và nhờ đó Williams đã biết tới The Silver Beatles. “ở Liverpool họ mãI vẫn chưa phảI là nhóm nhạc được ưa thích nhất, song ở Hamburg chắc chắn họ sẽ nổi danh”, Williams nói tiếp.
Trước khi Silver Beatles từ Liverpool đến tới Hamburg biểu diễn, ban nhạc còn một số vấn đề cần giảI quyết. Trước hết đó là tay trống . Kể từ tháng 3/1960, Silver Beatles biểu diễn đều đặn và trở thành người khách quen thuộc của câu lạc bộ Casbah ở Liverpool, ở đó họ đã làm quen với Pete Best, con trai bà chủ câu lạc bộ. Pete Pest chơI trống và ban nhạc của anh vừa mới tan rã. Pete được mời chơI giúp cho ban nhạc trong chuyến đI biểu diễn sắp tới.
Trứơc Best, Silver Beatles thực sự cũng có một tay trống nữa tên là Ken Brown. Anh này tham gia ban nhạc cho tới tháng 8/1960 thì tự rời bỏ ra đI “Một buổi tối , hình như giữa họ có xảy ra một cuộc cãI cọ lớn. Người gây ra vụ đó là Ken. Anh chàng đòi được hưởng 15 bảng cho buổi biểu diễn hôm trước mà thực tế thì Ken chỉ tham gia ít phút. Trong khi đó, cả nhóm Silver Beatles cũng chỉ nhận được tổng cộng 60 bảng. Và thế là Ken tuyên bố bỏ đi. Sự đòi hỏi quá đáng đối với một người chi li như Paul là đIều không thể chấp nhận được. Paul nổi cáu thực sự đòi Ken phảI đI ngay lập tức. “Thế là tối hôm sau tôI đã chính thức trở thành tay trống của Silver Beatles”_Pete Best đã viết như vậy trong cuốn hồi ký của mình.
Từ 18/8 đến 16/10/1960, Silver Beatles rời quê hương sang biểu diễn ở Hamburg dưới sự bố trí của Allan Williams. Bố mẹ của các nhạc công Liverpool đã không chia sẻ sự cảm hứng với các cậu con trai của họ. George lúc ấy mới có 17 tuổi, bố mẹ cậu coi Hamburg là một thành phố hư hỏng. Paul thì không được cha mẹ đồng ý do đIểm thi vào đạI học không được tốt. Bà dì Mimi của John thì khăng khăng từ chối, bắt John phảI từ bỏ ban nhạc. Thực tế thì các ông bố bà mẹ chẳng lấy gì làm tự hào khi các cậu con trai của họ được đI biểu diễn ở nước ngoàI. Williams phảI vất vả lắm mới thuyết phục nổi họ để được đI chuyến này. ở biên giới Hà Lan-Tây Đức họ lạI gặp một trở ngạI khác. Cả bốn nghệ sĩ đều không có một tí giấy tờ cho phép đI làm và theo pháp luật thì họ không được phép công diễn. John đã trình bày: “Chúng tôI là sinh viên và muốn đI thăm bạn bè”. Nhưng hảI quan vẫn hoàI nghi: “còn những chiếc guitar?” John lạI khéo léo đưa ra lý do: “chúng tôI rất thích hát với những người bạn chúng tôI”. Cuối cùng thì hảI quan cũng đồng ý để chiếc xe của Williams qua.
ở Hamburg ban nhạc đến thế chân cho hội Rosy Storm and the Hurricans. Ngày 17/8 họ biểu diễn ở câu lạc bộ Indra và buổi biểu diễn thường kéo dàI 6 đến 8 tiếng. Sau một tuần, họ chuyển tới câu lạc bộ Kaiserkeller và ở đó họ đã làm quen với tay trống của ban nhạc Rosy Storm là Ringo Starr.
Với sự gia nhập của Pete Best- con trai chủ câu lạc bộ Casbah ở Liverpool, The Silver Beatles cuối cùng đã thoát khỏi cáI cảnh phảI thuê mướn nhạc cụ. Tuy thế vị trí trống vẫn chưa phảI đã hết vấn đề và có một thời gian ngắn, họ đã thử phối hợp với Thomas Moore, nhưng rồi không ổn và Moore lạI ra đi.
Chỉ sau một thời gian ngăn ngủi, The Silver Beatles đã biến câu lạc bộ Kaiserkeller trở thành đIểm tụ hội của những thính giả thích nghe nhạc rock. Sinh viên, những người làm công tác nghệ thuật và giời trí thức đều tụ tập ở đây.
Sau chuyến xuất ngoạI đầu tiên, John quyết định rút ngắn tên gọi của hội lại chỉ còn “ THE BEATLES”. Cậu học sinh John tinh nghịch thủa nào nay chơI chữ, tổng hợp hai từ Beetle(con bọ) và Beat(cú đập) làm thành tên gọi cho ban nhạc của mình. Đó là vào mùa đông năm 1960!
Ở Đức ban nhạc có thêm những người bạn mới, trong số đó phảI kể đến hoạ sĩ đồng thời là nhạc sĩ Klaus Woorman và cô bạn gáI của cô ta-nhà nhiếp ảnh Astrid Kirchherr. Tháng 11/1960 Astrid và Stuart Sutchiff đã đính hôn với nhau. Cũng trong thời gian này, nhóm nhạc lạI nhận được lời mời từ Hamburg, và lần này là câu lạc bộ Top Ten. Đó là một câu lạc bộ lớn nhất vùng Reperbahn của Hamburg. Khi ban nhạc tới Đức thì đột nhiên cảnh sát phát hiện George chưa đủ 18 tuổi và không có giấy phép biểu diễn hợp lệ. George phảI rời Hamburg về nước. Rồi bỗng nhiên tấm thảm trong căn phòng của Beatles ở bốc cháy. Cảnh sát đã bắt Paul, Pete một đêm và mặc dù không tìm ra nguyên nhân của vụ cháy, ban nhạc Beatles vẫn buộc phảI quay về Liverpool.
Các chàng trai không hề thất vọng, họ tiếp tục sáng tác và biểu diễn ở Liverpool. Riêng Stuart muốn trở lạI Hamburg với người yêu. Anh đã nhận được một học bổng của một trường nghệ thuật ở Hamburg và cưới Astrid Kirchherr ở đó. Vì thế Paul đành phảI đứng ra đảm nhận vị trí guitar bass của Stuart.
Beatles với John, Paul, George và Best ngày một trưởng thành trên con đường nghệ thuật. Kỹ thuật chơI guitar và hát đạt được những bước tiến nhảy vọt và báo chí bắt đầu những lời ca ngợi trong các bàI viết về Beatles. Câu lạc bộ Casbah ngày càng trở nên nhỏ bé với số người hâm mộ ngày càng tăng. Beatles quyết định chuyển đến câu lạc bộ Cavern lớn hơn. Beatles bắt đầu nổi tiếng ở Liverpool với phong cách biểu diễn sinh động và loạI nhạc mà họ trình diễn bắt đầu được công chúng ưa thích khi những bản rock-and-roll đã phần nào nhàm chán. Mỗi khi các chàng trai xuất hiện, các cô gáI gào thét một cách cuồng nhiệt.
The beatles-1961:
Cuối tháng 2 George Harrison tổ chức lễ sinh nhật lần thứ 18 của anh. Ban nhạc Beatles lạI khăn gói trở lạI Hamburg và biểu diễn tạI câu lạc bộ Top Ten từ tháng 4 đến tháng 6. Chỉ sau một thời gian ngắn, bốn nhạc sĩ từ Liverpool đã chiếm được vị trí hàng đầu ở Hamburg. Họ bắt đầu để tóc theo kiểu đầu mà Astrid vẫn cắt cho Stuart: tóc dàI, không chảI hết ra đằng sau như Elvis Presley mà nửa chảI ra đằng trước, tóc đằng sau và hai bên cắt bằng nhau. Đó chính là kiểu đầu “nấm”, biểu tưởng của Beatles cũng nổi tiếng như Beatles vậy.
Tháng 5/1961, dưới sự giúp đỡ của nhạc sĩ Bert Kaempfert, Beatles đã được hãng đĩa hát nổi tiếng của Đức Polydor mời đến thu đĩa. BàI Beat Brother và Cry for Shadow của John và Gearge cùng với My Bonnie và When the Saints Go Marching In được thu vào tháng 9.
Sang năm 1961, Beatles tiếp tục viễn du tới Hamburg, biểu diễn tạI câu lạc bộ Star, vào tháng 1, 4 và 5. TạI các câu lạc bộ ở Hamburg họ đã thu lượm được những kinh nghiệm “nhà nghề” đầu tiên, họ biết cần phảI hát những bàI hát như thế nào để thu hút được thính giả.
Về sau, John Lennon đã hồi tưởng lạI: “không có Hamburg, chúng tôI sẽ không thể đạt được phong cách riêng cho mình”.
BA ĐĩA HáT TạI HAMBURG
Một buổi chiều thứ bảy ngày 15 tháng 10 năm 1961 vào quãng 3 giờ chiều, một chàng thanh niên với cáI tên Raymond Jones nào đó trong bộ quần bò bạc, áo da đen đã tìm vào một hiệu đĩa hát ở trung tâm Liverpool hỏi mua chiếc đĩa hát có bàI My Bonnie do ban nhạc Beatles trình diễn.
N gười chủ cửa hàng, ông Brian Epstein – 27 tuổi, tất nhiên biết đến bàI hát dân ca Xcốtlen quen thuộc đó, song còn Beatles? đó là ban nhạc nào vậy? Một cáI tên mà người hiểu biết âm nhạc như ông, ít nhất cũng là trong thể loạI nhạc pop, chưa hề nghe tới. Brian liền gọi điện cho tất cả những người mà ông quen và cuổi cùng ông cũng xác định được có một nhóm nhạc, với cáI tên như ông đã nghe thấy, xuất thân từ chính thành phố Liverpool của ông và họ mới đI biểu diễn ở Hamburg trở về. Hiện nhóm đang trình diễn ở một câu lạc bộ trong thành phố.
CáI đĩa nọ mà người khách muốn B.Epstein bán cho trong câu truyện huyền thoạI kia là một đĩa đơn(single) trong số bốn đĩa của Beatles do Bert Kaempfert ấn hành. Beatles với bốn thành viên(John, Paul,George và Best, không có Sutcliff) chơI đệm cho Tony Sheridan, một ca sĩ lừng danh ở Anh lúc bấy giờ, có phong cách hát phỏng theo loạI nhạc rock-and –roll, Elvis Presley. Cả 8 bàI hát trên bốn đĩa đơn đó sau này có mặt trên album The Beatles in Hamburg được xuất bản nhiều năm sau này.
Lần đầu một bàI hát do chính Beatles sáng tác và thực hiện đã xuất hiện, đó là bàI Cry for Shadow- một khúc nhạc không lời do John và George sáng tác. Cũng ở đây chúng ta được nghe giọng hát của Lennon qua ca khúc Ain’t She Sweet thuộc loạI nhạc swing. BàI hát do một ca sĩ khác sáng tạo nhưng lần này được Beatles rock hoá một cách thành công.
Hamburg-Liverpool, đó không chỉ là hai thành phố cảng lớn với sống thoảI máI mà còn là cáI nôI sinh ra một thể loạI nhạc mới, sắc sảo, không phụ thuộc vào thị hiểu âm nhạc của những người dân thủ đô. Tất nhiên nó cũng được phát sinh từ cội nguốn rock-and-roll và đó là lí do để các ban nhạc trẻ của hai thành phố thường đổi đất “làm ăn” với nhau.
Chúng ta có thể hiểu sâu hơn nữa về những năm tháng sơ khai của Beatles qua bộ đĩa The Beatles in Hamburg đã xuất bản năm 1977, tức là phảI bẩy năm sau khi Beatles không còn nữa. ở đó 24 bàI hát được thu trực tiếp trong một đêm biểu diễn của Beatles tạI câu lạc bộ Star(Đức). Việc xuất bản album có thể xem như một sự may măn kỳ lạ bởi tất cả 24 bàI hát đó được chủ một nhóm nhạc khác, nhóm Ted Kingsize Taylor and The Dominoes, thu trên chiếc mày ghi âm của ông ta và sau đó ngẫu nhiên mà không xóa đI để mấy năm sau này, khi Beatles đã nổi danh ông bán lạI cho B.Epstein, ông bầu của Beatles với giá vẻn vẹn hai mươI bảng. Cũng nhờ một sự tình cờ nào đó mà lần ấy, ngồi sau bộ trống không phảI là Pete Best mà là Ringo Starr, tay trống chính thức của Beatles. Ngay trên album chúng ta đã bắt gặp các sáng tạo của Beatles như I Saw Her Standing There, Ask Me Why hay các bàI hát của các tác giả khác như Twist and Shout, Long Tall Sally, Matchbox, Roll over Beethoven hay Kansas City. Những bàI hát sau này trở thành những nhạc phẩm quên thuộc của Beatles và có mặt trên các album nhạc riêng của nhóm.
Chúng ta hãy quay về với người chủ hiệu nọ, ông Brian Epstein. Brian vốn là một sinh viên y khoa bỏ học giữa chừng. Ông xuất thân trong một gia đình gốc người Do TháI, trước có một thời kỳ sống ở Ba Lan, sau này chuyển qua London. Brian sau khi bỏ học đã tìm đủ mọi nghề để kiếm sống nhưng đều không thành đạt. Ngày 9/11/1961 Brian đã đóng cửa hiệu ra đI tìm kiếm ban nhạc Beatles kia. Cuộc ra đI đánh dấu một bước ngoặt trong cuộc đời ông, nó đưa sự nghiệp âm nhạc của ông lên đỉnh cao chói lọi và tên tuổi của Brian Epstein vẫn luôn được người đời nhắc đến cùng Beatles.
Brian cuối cùng đã lần mò ra được cáI hầm rượu, đồng thời là một câu lạc bộ với cáI tên Cavern, nơI Beatles đang phục vụ. “Một câu lạc bộ bẩn thỉu, tối tăm, thiếu không khí ở dưới lòng đất cùng những tiếng guitar chói tai”, Brian nhớ lại. Bản thân ông thích nhạc cổ điển và ông chẳng làm sao hiểu nổi cáI gì ở đây đã khiến các cô gáI vui sướng đến vậy. Brian thuộc mẫu người luôn làm những gì thấy cần phảI làm và bạn bè vẫn thường cười ông. Brian đã mục kích thấy Beatles: bốn chàng trai vừa chơI đàn vừa nói chuyện riêng với nhau, huých chọc nhau và tất cả những thứ đó làm cho các cô gáI rất thích thú. Brian cũng lấy làm thú vị và liền đề nghị đứng ra làm ông bầu cho ban nhạc “vô danh” này.
Cuối cùng mọi đIều đã được chấp nhận và Brian chính thức trở thành ông bầu của nhóm Beatles vào tháng 12/1961. ông bầu Brian, bốn chàng trai bắt đầu làm việc một cách nghiêm chỉnh hơn và bắt đầu có những kế hoạch cho tương lai. Brian bắt liên lạc với các hãng sản xuất đĩa để mưu cầu họ chấp nhận thu các bàI hát của Beatles. Vào thời kỳ 1961-1962, khi các bàI hát của chính ban nhạc xuất hiện thì ban nhạc vẫn không sao ra được một đĩa hát nào mang đích tên họ. Bốn đĩa con nói trên đền úp bóng “cổ thụ” Tony Sheridan và Beatles chỉ ở đó với tư cách ban nhạc đệm.
Brian tới hãng đĩa hát Decca nổi tiếng đề nghị họ nghe thử một số bàI hát của Beatles và ở đó người ta trả lời Brian thế này: “Đã hết rồi cáI thủa các ban nhạc guitar. Tốt hơn là các anh nên giữ lấy đất tổ của mình là Liverpool”.
Kết quả cũng chẳng sáng sủa gì hơn khi họ tới gõ cửa các hãng đĩa lớn khác như Pye, Columbia hay HMV. Ngót nửa năm trời, Brian cùng các chàng trai của ông lang bạt khắp London.
Hoạ vô đơn chí, lạI một tin sét đánh ngang tai đến với họ hôm 10/4/1962: cây bass guitar cũ và một người bạn thân thiết của họ, chàng trai Stuart Sutcliff, đã qua đời khi mới 21 tuổi tạI Hamburg do bị khối u ở não.
Beatles mất phương hướng! Lòng tin giảm sút và ban nhạc có nguy cơ tan rã.
Thế nhưng tháng 6/1962, Beatles nhận đIện của Epstein gửi tới: “Xin chúc mừng các chàng trai-EMI mời thu. Xin các bạn hãy tập các bàI hát mới”.
Và cuối cùng, ngày 11/9/1962, Beatles tới trường thu Abbey Road của EMI, hãng sản xuất đĩa lớn nhất nước Anh để thu đĩa. Đạo diễn George Martin được EMI trao trách nhiệm đạo diễn thu thanh. Cho đến lúc ấy, George Martin chủ yếu đạo diễn các chương trình hàI hước và Beatles làm ông rất chú ý, chỉ trừ có một đIều người đánh trống. Và lập tức John gọi đIện cho Ringo Starr, tay trống đã từng có những cộng tác với nhóm trước đây.
Thực ra cũng chẳng phảI nhờ tới George Martin, từ lâu nay cả John và Paul cùng có một suy nghĩ như vậy. “Mọi việc bắt đầu từ cáI buổi sáng hôm 16/8/1962 nọ, ngay trước lúc 10 giờ. Brian Epstein đã cho gọi tôI đến văn phòng của ông ta. Khi tôI vào, ông chỉ nhìn thoáng qua tôI rồi chỉ chỗ cho tôI ngồi. Ông cào cào tờ giấy lúng túng và một lúc sau mới lên tiếng: “Các chàng trai muốn anh tách khỏi hội”, và quay đI nhìn nơI khác. “TôI thật khó có thể thay đổi ý kiến ấy. Anh cũng hiểu họ rất rõ. Đó là sự thật. Những đIều như thế thường sảy ra trong cuộc sống và chính vào lúc anh ta mong đợi nhất”-Pete Best đã viết như vậy trong cuốn hồi ký của mình sau này.
Đến nay khó có thể nói được nguyên nhân nào là chính khiến Best phảI ra đi. Đó rất có thể là phong cách và tàI năng âm nhạc, đó cũng rất có thể là sự không tập chung, không cố gắng của Best dưới áp lực của gia đình muốn anh phảI có một nghề nghiệp có tên tuổi rõ ràng. Nhiều lần bố Pete Best đã than phiền: “Đến bao giờ mày mới có thể cắt đứt được quan hệ với mấy thằng lang thang lêu lổng ấy. Mày không nghĩ rằng đã đến lúc tìm lấy công ăn việc làm cho nghiêm chỉnh mà tự xây dựng một cuộc sống tương lai hay sao?”.
Song dù thế nào đI nữa thì Pete Best đã rời Beatles khi cánh cửa vinh quang và giàu có bắt đầu mở ra với Beatles. Sau này Pete đã nhiều lần phảI tự dằn vặt mình. Nếu đừng nghe theo lời bố thì có nhẽ anh đa trở thành một nhạc công danh tiếng và một trong những triệu phú của thế kỷ 20.
Pete hiện vẫn sống ở Liverpool và làm trong một công sở Nhà nước giảI quyết vấn đề thất nghiệp. Về qúa khứ của mình, anh ta nói: “TôI không thể cứ nghĩ mãI về việc tôI đã có thể trở thành gì. Vâng , tôI có thể đã trở thành một trong số những thành viên của Beatles và tôI đã không trở thành. Trước đây, cứ mỗi khi nghĩ đến đIều đó là tôI cảm thấy đIên cả người. Bật tivi lên, tôI lạI thấy họ, John, Paul và George, vẫn những chàng trai ấy, những chàng trai mà trước kia tôI đã từng sống với họ và nay là những người nổi tiếng thế giới. Và mỗi lần nhìn thấy Ringo ngồi sau dàn trống của ban nhạc là tôI lạI thầm nghĩ: “Lý ra mình ngồi ở đó”. Nhưng với thời gian tôI cũng nhận ra được cáI đIều thật vô nghĩa khi cứ nghĩ về quá khứ. TôI đã cố gắng sống và theo cách của mình”.


(P III- Những ngày tháng vinh quang của The beatles sẽ Post sau)
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #3  
Old 07-26-2005, 11:33 PM
acid_rock's Avatar
acid_rock acid_rock is offline
Black You !
 
Tham gia ngày: Mar 2004
Bài gởi: 1,619
Send a message via Yahoo to acid_rock
một bài viết rất hay anh Giang ạ,
những câu chuyện lịch sử rất nên đọc
__________________
Biết bao giờ anh em lại được ngồi với nhau!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #4  
Old 07-27-2005, 08:36 PM
nevermind's Avatar
nevermind nevermind is offline
-Người Giữ Lửa-
 
Tham gia ngày: Apr 2004
Nơi Cư Ngụ: Sâu thẳm trái tim,nơi có tình thương gia đình!!!
Bài gởi: 4,135
Send a message via Yahoo to nevermind
bài này dài thật,đọc xong mờ cả mắt .
Cái này thằng nào viết ra thế hả cu
__________________
da vàng xuống phố đi tìm nhặt mặt trời!
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #5  
Old 07-27-2005, 10:20 PM
deep_blue's Avatar
deep_blue deep_blue is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: The Hell.
Bài gởi: 312
Send a message via Yahoo to deep_blue
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #6  
Old 07-27-2005, 10:27 PM
deep_blue's Avatar
deep_blue deep_blue is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: The Hell.
Bài gởi: 312
Send a message via Yahoo to deep_blue
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Old 07-27-2005, 10:31 PM
deep_blue's Avatar
deep_blue deep_blue is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: The Hell.
Bài gởi: 312
Send a message via Yahoo to deep_blue
(Tiếp theo)
[glow=red:628026f8b3]1965[/glow:628026f8b3]:
[glow=green:628026f8b3]Tột đỉnh vinh quang:[/glow:628026f8b3]
Ngay từ đây, có lẽ cũng nên nói ngay rằng đó là năm Beatles đạt được tất cả những gì mà người ta có thể đạt được. Họ thực sự đạt đến đỉnh cao tột cùng của danh vọng.
Ngược lạI dòng lịch sử của nhạc pop chúng ta thấy một đIều thú vị: cho tới trước khi Beatles đạt được thành công, kháI niệm ban nhạc là một kháI niệm ít được biết đến. Vào những năm năm 50, người ta chủ yếu chỉ nghe các ca sĩ đơn ca và ban nhạc thường chỉ là cáI nền, một phương thức để đệm cho giọng hát. ĐIều đó có lẽ không có gì khó hiểu nểu chúng ta nhớ lạI rằng, những năm 50 là những năm thống trị của vua nhạc rock-and-roll Elvis Presley. Và tất nhiên mọi việc quay vần theo mẫu hình đó. Cũng tồn tạI những ban nhạc, như The Shadow chẳng hạn. Nhưng nó cũng không thể thoát ra khỏi chính mình và vẫn phảI nhờ Cliff Richard là ca sĩ chính.
Tất cả đều phảI nhờ đến Beatles! Chỉ với Beatles, kháI niệm ban nhạc mới trỗi dậy, vượt qua tất cả để trở thành nguyên mẫu. Beatles là người khởi đầu trào lưu mới trong nhưng năm 60 của thế kỷ và trực tiếp đứng đầu nó. Theo gương Beatles, không chỉ có 300 ban nhạc nổi lên ở Liverpool mà còn hàng loạt các ban nhạc khác (sau cũng đạt không ít tiếng tăm) khác ở khắp nơI như Manfred Mann ở Manchester Animals. ở New Castle và trươc hết là ba ban nhạc của thủ đô London với những kỹ thuật guitar sừng sỏ: Jones và Richards (ban Rolling Stones), Erie Clapton và Beck (ban Yardbirds) và Townshend ( ban The Who). ở Mỹ có the Door, Byrds, Lovin Spoonful ngay cả Bod Dylan cũng lập ra một ban nhạc rock riêng.
Các hoạt động của Beatles mở đầu trong năm nay bằng đám cưới của Ringo Starr với Maureen, cô thợ làm đầu người Liverpool hôm 11/2/1965.
Ngày 15/3/1965, Beatles bắt đầu quay cuốn phim thứ hai về họ. Đạo diễn bộ phim màu với tựa đề Help vẫn là Richard Lester. Phim là một câu truyện hàI, không có thực xoay quanh chiếc nhẫn có phép màu kỳ diệu của Ringo có khả năng làm bé con người lại. Tham gia đóng phim, ngoàI 4 nhân vật chính là John, Paul, George và Ringo còn có rất nhiều nam nữ diễn viên đIện ảnh có tiếng của Mỹ. Cuốn phim bắt đầu được quay ngay tạI vùng núi Alpơ thơ mộng của nước áo và sau đó là trên các hòn đảo của vương quốc Bahama nhỏ bé. Rất nhiều cảnh trong phim được dựng khá công phu, nhưng chính những người “hùng” của bộ phim thì lạI không thấy thoả mãn với kết quả thu được: “Đó chính là một câu chuyện vui nhộn nhưng đó không phảI là cuốn phim của chúng tôi. ở đó chúng tôI như những người khách vậy”-Paul đã nhận xét về cuốn phim Help như vậy.
Trên màn bạc, các thành viên của ban nhạc liên tục xuất hiện và một lần nữa Ringo Starr lạI tỏ ra xuất sắc hơn cả. Diễn xuất của anh tự nhiên, thoảI máI như một minh tinh chính hiệu vậy.
Khi cuốn phim Help được chiếu rộng rãI ở Anh thì tạI các cửa hàng đĩa cũng xuất hiện album thứ năm của ban nhạc, đĩa Help theo tên bộ phim. Lần cuối trong lịch sử 13 album Beatles chính thức xuất bản, ta còn gặp ở đâu một vàI ca khúc không phảI Beatles sáng tác.
Chúng ta hãy dừng lạI đôI chút trước khi đến với Help để nhìn lạI toàn cảnh tình hình nhạc pop Anh-Mỹ hồi đó. Như đã nói ở trên, Beatles ra đời, trưởng thành rồi trở thành ngôI sao định tinh rực sáng trên nền trời nhạc rock ở cả Anh và Mỹ. Theo gương họ đã có không biết bao nhiêu ban nhạc, lớn có, bé có, nổi tiếng, ít nổi tiếng có. Tiếp thu hơI thở của Beatles, những ban nhạc mới đã nhanh chóng trưởng thành, tiếp tục tìm kiếm những con đường mới mẻ trong âm nhạc và trở thành những đấu thủ tranh tàI với người tiền thân của chúng. Năm 1965 chính là năm những bông hoa trong vương Anh-Mỹ nở rộ. ở phía bên kia bờ đạI dương xa xôI, Bod Dylan vừa cho ra đời cặp đĩa Blonde on Blonde mà ngày nay người ta vẫn cho rằng cùng với album thứ 8 của Beatles, đó là thước đo mẫu mực trong toàn bộ lịch sử nhạc rock. Năm 1965 là năm cạnh tranh quyết liệt giữa các ban nhạc và vị trí số một vốn lâu nay thuộc về Beatles đã không ít lần phảI lung lay. Chính đó là động lực buộc Beatles phảI tiến lên nữa, là cho Beatles phảI bộc lộ hết khả năng của họ và cũng chính đIều đó đã làm nẩy sinh hàng loạt các trường pháI âm nhạc khác nhau.
Help!
Album được phát hành rộng rãI vào tháng 8/1965. NgoàI những bàI hát đã gặp trong bộ phim màu cùng tên. Còn có những ca khúc đạt trình độ rất cao mà trước hết đó là bàI Yesterday
Nói về Yesterday chúng ta có biết bao nhiêu câu truyện thú vị. Ngày nay, Yesterday đã trở thành một nhạc phẩm kinh đIún. Đã có trên cả ngàn ca sĩ hoặc dàn nhạc thính phòng thể hiện lạI Yesterday theo các phong cách khác nhau và vẫn tiếp tục còn còn những người tìm tòi cách thể hiện mới cho nhạc phẩm này.
Hát và đệm guitar gỗ cho bàI này chỉ có một mình Paul McCartney. Vì thế từ Yesterday người ta bắt đầu ý thức được rằng đằng sau cáI gọi là cặp tác giả Lennon_McCartney rất có thể chỉ có một tác giả trong số họ đã làm nên những ca khúc của Beatles. Lúc này có thể là Paul, lúc khác đó lạI là bàI của John. Thế rồi người ta cũng bắt đầu suy ngẫm và đưa ra những quy tắc để nhận biết: ngoàI việc phân biệt qua giọng hát chính trong bàI thì những bàI có âm đIệu mạnh, lời hát phức tạp, tiết tấu có phần rock hơn thường là sáng tác của John. Còn những bàI của Paul, ngược lạI, thường mềm mạI, uyển chuyển và ít có tính triết lý trong lời ca. Tuy vậy đó chỉ là phỏng đoán và không phảI không có những nhầm lẫn.
Thoạt nghe Yesterday, không mấy ai bị hút ngay vào bàI hát. Nhưng rồi càng nghe thì một sức mạnh vô hình nào đó đã quyện tâm hồn ta vào bàI hát, bị lời ca và chất nhạc trữ tình, buồn man mác xô đẩy rồi cuốn đI theo nó. Vẻ đẹp của Yesterday thuộc vẻ đẹp được che phủ mà cứ mỗi lần nghe nó lạI càng phát hiện ra những đIều thú vị và những cảm xúc về nó dường như vô tận. Nét nhạc và lời ca phối hợp với nhau có thể nói là hoàn hảo. Paul mở đầu bàI hát với câu: “ngày hôm qua”, những nét nhạc ngân lên từ cây guitar gỗ cũng gần gụi như mới hôm qua đây thôi. Và khi Paul gấp rút tăng nhanh cao độ, “Những nỗi phiền muộn dường như đã cách xa”, thì những âm thanh guitar cũng nhanh chóng chuyển tới âm cao, rời xa nột nhạc đầu....
Nhạc sĩ Mỹ, Brid Shank định chơI lạI Yesterday theo nhịp 8 nhưng đã thất bại. BàI hát chỉ có thể chơI theo nhịp 7. Một nhạc sĩ được đào tạo chính qui sẽ chẳng khi nào sáng tác như vậy. “Nó hoàn toàn sai nguyên tắc về sáng tác nhưng nó cũng thật tuyệt vời”-B.Shank đã nói như vậy. Rất nhiều thành công của Beatles đạt được chính là nhờ cách làm không sách vở ấy.
Khi thu Yesterday, đạo diễn G.Martin muốn sử dụng cả một dàn nhạc dây để đệm cho Paul. Song Paul thì lạI sợ tất cả những gì liên quan tới cả một dàn nhạc to lớn và cuối cùng hai người đã đI đến một thoả thuận là sử dụng một bộ dây tứ tấu để đệm cho Paul, còn Paul thì trược tiếp hát và chơI guitar gỗ.
Nhìn chung, xét về mặt ca khúc thì Help có phần trội, đều tay hơn 4 album trước đó. TráI ngược với Beatles For Sale niềm vui và sự khoáI cảm có mặt theo suốt 11 bàI hát của Beatles. Một đIều đáng tiếc là cho tới nay chưa bao giờ Help chưa có được sự đánh gia đầy đủ của các nhà lý luận, phê bình.
Rubber soul
Năm 1965,Beatles đã ra được 2 đĩa đơn lớn là các album Help và Rubber Soul cùng bốn đĩa đơn khác. có thể nói rằng những bàI hát của Beatles được nhiều người biết đến nhất, trở thành những tác phẩm kinh đIển đều nằm ở đây. Nếu trên Help là Yesterday thì ở đây trên Rubber Soul là Girl và Michelle. Nếu như trước đây đã từng một lần ở A Hard Day’s Night toàn bộ các bàI hát trên một album đều là của Beatles thì tạI Rubber Soul này, đã chấm dứt cáI thời kỳ phảI vay mượn các sáng tác của các tác giả khác. Bắt đầu từ đây, đĩa Beatles là chỉ của Beatles.
Album thứ sáu của ban nhạc được phát hành ngày 3/12/1965. Khi thu album Rubber Soul, chẳng một ai trong số bốn chàng trai tỏ ra vội vã. “Một vàI bàI như You Won’t See Me hay Nowhere Man gần như đơn đIệu!”-tạp chí Melody Maker nhận xét. “Nếu như đó không phảI là Beatles thì quá nửa số bàI hát không được xuất bản” – một lời nhận xét khác của tờ Record Mirror. Ngay đối với các nhà phê bình, cũng không rõ liệu họ có hiểu được album hay không khi họ khen ngợi Beatles. Bất kể những nhận xét đương thời, không ai có thể phủ nhận được vai trò của ca khúc như Girl, Michelle, Norwegian Wood, hay In My Life. Sự trẻ trung, tinh nghịch đã nhường chỗ cho những suy tư già dặn hơn, những sự mơ tưởng mới và Beatles bắt đầu có những triết lý riêng cho họ. Tựa đề có phần khó hiểu “Tâm hồn cao su” cũng toát lên đIều đó. Đã bước qua đI những cuộc vui nhộn để Beatles nghiêm túc với âm nhạc, bắt đầu tạo đà để đạt tới đỉnh cao nghệ thuật. Quả thực, hai năm sau đó, họ sẽ đạt đến đỉnh cao ấy.
Chỉ 2 năm sau khi ra đời, đã có tới 65 ca sĩ tim cách thể hiện Michelle theo những cách khác nhau. Thậm chí, cũng chỉ bằng cách như vậy, ban nhạc Overlanders đã chiếm được vị trí đầu bảng các bàI hát hay ở Anh trong một thời gian. Để sánh với Michelle của Paul, John cũng đã tạo ra một giai đIệu không kém phần đẹp đẽ qua Girl. Đó là hai trong số những ca khúc xuất sắc nhất trong cuộc đời sáng tạo nghệ thuật của John và Paul.
Những sẽ thiếu sót nếu như nhắc đến album Rubber Soul mà chỉ nói đến Girl và Michelle. ở đó còn có khúc dân ca trữ tình Norwegian Wood với tiếng đàn Sitar huyền bí. Đó là một thứ nhạc cụ cổ truyền của ấn Độ và là thử nghiệm đầu tiên của Harrison. Cho tới lúc Rubber Soul, George mới chỉ có được một sáng tác trên album số 5 là bàI I Need You thì nay, liền một lúc anh có hai nhạc phẩm trên đĩa này.
Trên một album mà phần lớn các bàI hát đều sinh ra bởi John Lennon –Paul McCartney chúng ta có dịp tốt để nhìn lạI, đãnh giá và so sánh tàI năng, phong cách sáng tạo giữa hai người. ở John các bàI hát đều toát lên sự triết lý, tự tin và một đầu óc giàu sức tưởng tượng. Đó là một tàI năng rõ nét, một óc thẩm mỹ sắc sảo, một sự thoảI máI, khích cảm và chờ đợi nguồn cảm hứng. Một cách đều tay hơn trong các sáng tác thì nhất định là Paul. Anh ham công việc hơn và thường có những sáng tác chảI chuốt hơn. Paul nhanh nhạy trong cac sáng kiến âm nhạc nhưng lạI không biết cách đề xướng những đIều thông thường nhất. Qua lời các tác phẩm của anh, ta có thể thấy Paul là người có tính cách quan sát sự vật một cách cần mẫn, tỉ mỉ và lời hát có hồn, sự vật.
Paul và John, hai con người, hai tính cách, hai phong cách khác nhau nhưng có chung với nhau một đIều: họ đều là những nhạc sĩ tàI năng. CáI mạnh mẽ, ngỗ ngược của John bị cáI trữ tình mềm mạI của Paul kìm chân và ngược lạI nó không cho phép cáI mềm mạI của Paul trở nên ẻo lả. Họ đã bổ sung cho nhau môt cách khéo léo đến tuyệt diệu để trở thành cặp tác giả thành công rực rỡ. Khó ai có thể nói được rằng John hay Paul, ai là người giỏi hơn. Giữa họ thực tế không có một giới hạn phân cách nào. không tồn tạI mảnh đất riêng của Paul hay John. Những ai thường nghĩ rằng các bàI hát mang tính rock mạnh mẽ của John và cho rằng bàI Drive My Car – bàI hát mở đầu cho album Rubber Soul thuộc về John, thì người đó đã nhầm. Đáp số lạI là nhạc phẩm thông minh của Paul. Ngay cáI tưa đề có vẻ thuộc về anh chàng triết lý John: Rubber Soul cũng lạI là do Paul nghĩ ra. Paul đã chơI chữ, soul có nghĩ là tâm hồn vừa là tên của thể loạI nhạc blues hay rock-and-roll vậy. Paul đặt cho album cáI tên Rubber (cao su) Soul để nhạo báng sự mê mệt của dân Anh với loạI nhạc soul như một cáI mốt.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Old 07-27-2005, 10:41 PM
deep_blue's Avatar
deep_blue deep_blue is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: The Hell.
Bài gởi: 312
Send a message via Yahoo to deep_blue
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #9  
Old 07-28-2005, 05:49 PM
deep_blue's Avatar
deep_blue deep_blue is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: The Hell.
Bài gởi: 312
Send a message via Yahoo to deep_blue
Tò mò, thóc mách có cần fải bít không?

Tui có bảo là tự viết đâu

Thấy hay thì Post lên ko đọc thì thui.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #10  
Old 07-28-2005, 05:50 PM
deep_blue's Avatar
deep_blue deep_blue is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: The Hell.
Bài gởi: 312
Send a message via Yahoo to deep_blue
Tò mò, thóc mách có cần fải bít không?

Tui có bảo là tự viết đâu

Thấy hay thì Post lên ko đọc thì thui.
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #11  
Old 08-09-2005, 05:15 PM
Ruby Corn's Avatar
Ruby Corn Ruby Corn is offline
Staff
 
Tham gia ngày: Oct 2004
Nơi Cư Ngụ: Nhà thằng Chíp Còi
Bài gởi: 772
Send a message via Yahoo to Ruby Corn
Cảm ơn anh Giang rất nhiều, em đang không biết tìm tài liệu này ở đâu.
Hồi em học cấp 2, năm nọ trong suốt tháng 12 để tưởng nhớ đến cái chết của John, đài FM 100 đã phát liên tục loạt chương trình kể về Beat như trên, cũng từ đó mà em mê Beat !!!

Hội chứng cuồng Beatles đã tắt từ lâu rồi, những tàn dư của nó vẫn tồn tại đâu đó trên thế giới. Và trong đó có mình - thỉnh thoảng hâm hâm mình lại thét lên cái điệu của Twist and Sound. Giống Y thằng dở hơi, kệ .....
Beat thật tuyệt, và chẳng ngại ngùng e thẹn gì tự nhận mình là 1 thằng [glow=red:6727948a70]Beatlemania[/glow:6727948a70] !!!
__________________
To be continued ...
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #12  
Old 01-19-2006, 02:36 PM
babylove
Guest
 
Bài gởi: n/a
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #13  
Old 09-27-2009, 01:49 AM
ShOckChip's Avatar
ShOckChip ShOckChip is offline
Junior Member
 
Tham gia ngày: Sep 2009
Bài gởi: 5
Ðề: The Beatles-Ban nhạc của thế kỷ 20.

Hơi mỏi mắt chút.

Post bài rất chất lượng đó bro ạ
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #14  
Old 09-27-2009, 10:23 AM
r0ck3r's Avatar
r0ck3r r0ck3r is offline
Banned by huong_hehe
 
Tham gia ngày: Nov 2003
Nơi Cư Ngụ: Hell and Heaven
Bài gởi: 1,446
Send a message via Yahoo to r0ck3r
Ðề: The Beatles-Ban nhạc của thế kỷ 20.

kìa, đíp bờ lu đâu? thằng em nó khen bài của mày kìa!
__________________
Lật đổ CHÍNH MÌNH để lật đổ THẾ GIỚI
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #15  
Old 09-27-2009, 07:17 PM
nobody8x's Avatar
nobody8x nobody8x is offline
Senior Member
 
Tham gia ngày: Apr 2008
Nơi Cư Ngụ: sau cây mít-đi tít vào núi
Bài gởi: 211
Send a message via Yahoo to nobody8x
Ðề: The Beatles-Ban nhạc của thế kỷ 20.

Đào mả bài từ 4 năm trước. Vãi lều ra .
__________________
Thu về nhuộm thắm nét hoàng hoa... Trong đời tri kỷ chỉ riêng ta
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #16  
Old 09-28-2009, 09:14 AM
Loki's Avatar
Loki Loki is offline
Hoàng đế nho
 
Tham gia ngày: Nov 2000
Nơi Cư Ngụ: Home
Bài gởi: 1,152
Ðề: The Beatles-Ban nhạc của thế kỷ 20.

4 năm nhưng giá trị của nó đã tồn tại cách đây 20 năm
cho dù là 40 hay 400 năm sau
khi ai vẫn còn nghe beats thì vẫn thấy bài viết hay
__________________
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #17  
Old 09-09-2011, 10:43 PM
ashliemckethan
Guest
 
Bài gởi: n/a
Ðề: The Beatles-Ban nhạc của thế kỷ 20.

Trích:
Nguyên văn bởi consuelajeanpie View Post
Discount christian louboutin sandals | Christian Louboutin Sandals Sale | Christian Louboutins Sandals | Cheap Christian Louboutins sandals From
North Face Triclimate Jackets,North Face Triclimate Jacket Mens,North Face Triclimate,Northface Triclimate Jacket
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến

Similar Threads
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài mới gởi
CANNIBAL CORPSE Kurtneverdie Rock thế giới 7 09-09-2011 11:17 PM
FREDDIE MERCURY.... Kurtneverdie Rock thế giới 5 12-21-2005 10:54 AM
Rock chặn đường qua nửa đời người anhtrangbac_2002 Kiến thức cơ bản 5 12-14-2005 12:47 AM
CANNIBAL CORPSE Kurtneverdie Rock thế giới 0 06-23-2004 03:20 PM
CANNIBAL CORPSE Kurtneverdie Rock thế giới 0 06-23-2004 03:17 PM


Múi giờ GMT. Hiện tại là 03:47 PM.